Hắn luôn cảm thấy đằng sau vẻ mặt vân đạm phong khinh kia của Đại Tần hoàng đế đang ẩn chứa một âm mưu mờ ám nào đó.
Ngay khoảnh khắc Đại Tần hoàng đế vừa dứt lời, bằng trực giác nhạy bén của một cường giả Nguyên Anh, hắn vô thức vận chuyển linh khí bảo vệ toàn thân.
Cùng lúc đó, bên tai chợt vang lên vài tiếng xé gió "vút vút", mấy tia máu tươi bỗng nhiên bắn vọt lên, chớp mắt đã nhuộm đỏ bộ tử kim mãng bào trên người Đặng Dương.
Thân hình hắn run lên bần bật, trên mặt lộ rõ vẻ chấn kinh. Hắn cúi đầu nhìn vết thương nơi bả vai, khóe mắt không ngừng co giật.




